Sau này con cái lớn tôi sẽ cho nó 2 lựa chọn: 1 là nếu nó học rất giỏi thì hãy phấn đấu giành học bổng mà đi du học hoặc 2 nếu làng nhàng thì hãy đi học các khoá đào tạo nghề rồi đi làm Và tôi sẽ bỏ qua các trường đại học ở Việt Nam. Không phải vì tôi chê bai trình độ giáo dục nước nhà mà vì nó tồn đọng quá nhiều thứ không để làm gì. Chúng ta mất 4 năm để học những giáo trình cũ lỗi thời với thực tế xã hội, học xong cũng không để làm gì. Nếu nhà trường giảm thiểu các môn vô nghĩa đó thì thời gian học sẽ kg thể đc 4 năm nên họ phải sinh ra các môn học thừa để nhét đủ vào quỹ thời gian. Cái tiếp theo là thực trạng trốn học, điểm danh hộ, thì cho qua môn để cuối cùng đạt cái là đủ chỉ tiêu thi tốt nghiệp. Chúng ta vô tình tạo ra một môi trường xấu cho sinh viên mà chưa kể tình trạng chạy điểm, chạy thầy để “đc cho thì lại” và dần dần nó tồn đọng một hệ thức rất xấu kéo dài tới kể cả lúc đi làm sau này. Là chỉ cần lo lót các sếp là xong, cần gì cố gắng. Trong 4 năm đó tiền học phí không hề rẻ, nếu bạn bớt đc các môn thừa thãi và chi phí “chạy thầy” thì sẽ dư ra đc rất nhiều tiền. Nhưng tiếc là tất cả nó đã ăn sâu vào gốc rễ nền giáo dục đại học. Bạn thử nghĩ xem, mất 4 năm đại học mà chỉ để nhận những kiến thức cũ, những thói xấu của cái nền giáo dục cũ cộng với đó là số tiền không ít thì có đáng? Vì sao tôi gọi nó là kiến thức cũ, vì thời tôi học họ vẫn dậy những môn như visual basic, pascal, foxpro, hệ điều hành Dos … Thì đến bao giờ mới tiệm cận đc thị trường? Trong khi đó cái môn thời đó tôi thấy đáng học nhất lại là photoshop và tập đánh văn bản 10 ngón. Và cái lý do lớn nhất mà tôi kg thích con cái sau này vướng vào đó là con đường đi cầy thuê cho người khác. Mà buồn cười nhất là cái bằng đại học lại là thứ mà nhiều phụ huynh thế hệ trước luôn tự hào để nhồi nhét vào tư tưởng con cái. Là có cái bằng để ra trường đi gõ cửa các công ty lớn, kiếm nhiều tiền. Đúng ra phải nói thế này mới đúng:”có tấm bằng để đi bán sức lao động của con để đổi lấy lương tháng”. Nói thế mới đúng. Và sẽ có nhiều người nói: “phải giỏi người ta mới bóc lột chứ dốt ai nó bóc lột”. Ừ thì đúng thế, và càng công ty có tên tuổi họ sẽ lại càng tuyển những đứa cầy cuốc tốt cho họ để bóc lột nhiều hơn mà thôi. Cái tấm bằng đại học chỉ là một tấm vé để bạn được vào các công ty lớn bóc lột. Nhưng giờ xã hội khác rồi – nhiều người lại nói – bằng cấp giờ kg ăn thua, họ cần trình độ cao cơ để làm đc việc cho họ. Và xét ở chừng mực nào đó, tôi thấy thế còn đỡ nát hơn là có bằng đại học. Vậy rổt cục học 4 năm là 22 tuổi, đi vào cty to oành, hoành tráng để đi làm. Vào đc tẩm bổ mấy món như là “văn hoá công ty”, “niềm tự hào khi làm cho tôi”, rồi phấn đấu KPI các kiểu. Được ăn mặc đẹp, lịch sự, sáng đúng giờ phải vào chuồng, vào cầy cuốc bán chất xám rồi hết giờ thả về. Thậm chí hết giờ kg đc về, phải over time (OT) và nhận thêm bonus có khi không có. Về đến nhà bơ phờ rồi lăn ra ngủ. Rồi mai lại thế. Chúng ta đã vô tình được định hình khái niệm “giờ hành chính” rồi “mùng 5 lấy lương” rồi “thứ 7, chủ nhật” mới là ngày nghỉ. Còn nếu bạn nhớ lại xem, trước khi bạn đi làm thuê thì những con số kia đâu có định hình vào não chúng ta. Tại sao cứ phải cuối tuần mới là ngày nghỉ? Và từ 22 đến 32 đi, tôi cho là 10 năm để tạo thành một date trung bình cho một người đi cầy thuê. Và sau đó tại sao họ lại có từ “khủng hoảng tuổi 30″ là vậy. Lúc đó bắt đầu mới nghĩ :”à, giá như mình tạo lập sự nghiệp cá nhân sớm hơn”. Và lại lao đao đi theo con đường mới. Và ở góc nhìn của tôi nhé, thế là còn hạnh phúc chán, chứ họ mà dùng bạn đến 40 tuổi thì quả thật lúc đó bạn đứng đường đúng nghĩa đen.

Và ở trên tại sao tôi lại nói cho con cái đi theo 2 con đường. Nếu nó giỏi thật thì nó sẽ phải dành học bổng nếu nó muon du học. Còn các cái dạng mà bố mẹ chị tiền xong rồi cho con cái sang bển mà tự hào thì là vớ vẩn. Ở nước ngoài, các ngành học của họ cũng sẽ có những môn thừa như ở việt nam. Nhưng cái chúng học sẽ thực tế hơn nhiều và nhất là có cơ hội so sánh sự khác biệt giữa 2 nền giáo dục. Ở bên đó học là học, kg có lơ tơ mơ chạy chọt và có nhiều cái mở mang về tầm nhìn cũng như thành lập ý tưởng riêng. Thầy và trò có quyền tranh luận, còn ở Việt Nam thì thầy là đúng, cãi là sai. Và cái tấm bằng đại học ở nước ngoài nó có giá trị đúng nghĩa chứ kg phải như VN. Nếu ví nó như Visa trong ngành du lịch cũng đc. Còn nếu kg có khả năng học thì tốt nhất nên tập trung học nghề và sau tự doanh kiếm tiền. Và tôi sẽ bỏ qua 4 năm đại học với các trường công ở Việt Nam. Không phải là khinh thường mà là thực tế nó kg giải quyết đc điều gì mà chỉ làm tồn đọng thêm vấn nạn “hội chứng văn phòng” ở nước ta mà thôi.