Đã lương cao thì không có chuyên nhàn, rảnh. Đã lương cao thì phải áp lực, phải làm ra làm. Và cái vấn đề làm mà không đạt giá trị mà vẫn có lương ôn định hàng tháng mặc đinh nó xưa rồi. KPI sinh ra để giải quyết vấn đề đó. Mà KPI đánh vào thu nhập chưa xong đâu, vì nó mới chỉ giải quyết được bài toán mày làm ra để đạt mục tiêu công ty đề ra thôi. Chứ nó lại không đạt được cái chính mày đề ra. Tức là làm với cái nhiệt huyết thực sư chứ không phải vì cái KPI vớ vẩn đó. Và đúng nghĩa là trong 1 tháng, làm được gì phải có một bảng thống kê những việc đã làm được trong tháng và liệt kê ra. Lương của chú cùng mức thướng phạt nó sẽ nằm ở hết cái bảng đó.
Nhưng nó vẫn chỉ là làm cho công ty,làm cho cái áp đặt của công ty lên nhân viên chứ chưa phai là đạt chuẩn về sản phẩm. Nó phải có cái chất xám + đam mê trong đó. Sản phẩm đạt đúng deadline, không lỗi xưa rồi. Giờ phải đạt giá trị tốt lên, nâng tầm người dúng. Và đó là cái mà hầu hết chưa nhiều công ty làm được. Team building rồi ăn vặt trong giờ thoái mái xưa rồi, vì nhân viên nó vẫn thế thôi. Nếu tôi mà làm sếp thì trong các chuyến du lịch tôi dẹp hết mấy cái trò team building, vì chả giải quyết được cái gì cả. Đến nơi thì mày muốn ăn chơi, nhẩy múa gì kệ mày miễn là mày đạt được cái giá trị nghỉ ngơi đúng nghĩa, kể cả mày có ra bãi cát ngồi thiền rồi về khách sạn cũng mặc mày. Nó phải như thế.
Còn cái vấn đề nâng tầm nhân viên thì lãnh đạo phải là người có tài. EQ phải tốt. Lúc đấy thì cái giá trị người làm thuê và ông chủ nó biến mất, chỉ còn là cống hiến, cống hiến và cống hiến một cách chủ động. Và sau này tôi làm CEO thì toi sẽ quản lý theo như vậy. Mọi thứ sẽ là vô nghĩa hét, từ chấm vân tay đến chào sếp nó phải tự sinh ra hết, ý thức hết. Còn chấm để sợ trừ lương, chào sếp cho nó có là chào thì cái công ty đấy không khá len được. Quản trị ở đây không phải là Quản thúc và trừng trị. Mà giờ nhiều công ty hiểu theo nghĩa đó lắm. Chết hết. Mày phải tụ quản được máy và trị được chính cái tôi của mày, đó mới là quản trị thành công. Quản bằng cách thoải mái mà vẫn quản được mà trong khi áp đăt lại không hề quản được, nhỉ! Các ông leader hay trưởng phòng nọ kia toàn quản nhân viên theo đạo Khổng, trên bảo dưới nghe thế thì chết. Cái kiểu đấy thì cái dồn nén của nhân viên nó sẽ bị nén mãi nén mãi không bứt ra được. Mà quản lý theo kiểu bạn bè vui vui thì cũng nát, làm ra làm không phải kiểu cười cười ở đây.
Cho nên để mở được công ty không khó, để tuyển được người cũng không khó. Cái khó cũng không phải là giữ người. Cái khó ở đây là đuổi nó di mà nó nhất quyết không đi cơ, gặp mình nó không chào nhưng thi thoảng vẫn rủ minh cafe tâm sự. Cái đó mới là cái cần.
Va anh hunkydo đang học hỏi dần dần những cái đó. Tôi đã chứng kiến rất nhiều những leader ở nhiêu cty quản các mem và các CEO điều hành công ty và thấy họ đều có cái chưa ổn. Team của bạn chắc chắn không phải kiểu đến ngồi dán mặt vào làm đến chiều về, không ai hỏi ai. Và dĩ nhiên cũng không phải kiểu đến buôn chuyên quên cả đang làm cái gì. Và cũng khong phải kiểu đến làm mà quên cả sếp đang là sếp mình, lại nhầm với ông anh trai, ông người yêu thì toi rồi. Vẫn có tình cảm mà lại là không phải là tình cảm, không nói gì mà lại không phải là lanh nhạt, vẫn hòa đồng mà lại không phải kiểu bằng vai phải lứa, nó không dễ tý nào ma lại rất dễ. Nếu bạn hiểu ra thì quá tốt rồi.