Lâu lâu viết một bài về tình yêu đi. Nếu nói theo một cách trần trụi thì “tình chỉ đẹp khi tình dang dở” hay “hôn nhân là nấm mồ của tình yêu”. Tùy theo cách nghĩ của từng bạn nhé, thì tình yêu có thể đẹp nhất khi đôi ta còn vờn nhau thả thính. Hãy tình yêu chỉ trọn vẹn khi nó đc kết thúc bằng một đám cưới. Nghĩ theo kiểu nào cũng có cái đúng của nó. Khi bạn đang yêu ấy, thì trong đầu luôn nghĩ về người ấy. Nhưng khi lấy nhau lâu lâu rồi ấy, thì trong đầu chỉ nghĩ về con cái. Bạn luôn đẹp nhất, đẹp theo cả 2 nghĩa khi ở bên người tình. Từ tóc tai, quần áo, nước hoa hay xe đẹp đến một hình ảnh thông thái, yểu điệu của đôi bên. Lúc này thì tần suất khoe ảnh, thả thính nhau là nhiều nhất. Nhưng khi bên nhau trong một mái nhà thì thôi khỏi giữ hình ảnh chi nữa, của nhau rồi mà, tuyênh toàng tý có sao đâu, nói chuyện cơm áo gạo tiền hay ăn gì, đi chơi đâu chứ còn chữ nghĩa làm gì.
Tôi thì lại thấy tiếc cho những bạn đó quá. Sao không cố mà giữ cái long lanh đó khi bên nhau đi. Trước tuần gặp em hai lần thì luôn dành những văn hay chữ tốt, kiến thức trời rộng, khoẻ lương tháng của anh nhiều lắm. Giờ bên nhau thì chữ nghĩa đâu hết rồi, chúi mắt chúi mũi vào smartphone mà sao không nhìn nhau đi, lương tháng sao giờ kg thấy anh khoe nữa … Haha, hay nhỉ, đời nó trái ngược quá vậy. Còn cô gái thì trước ăn nói với anh người yêu nhẹ nhàng, mía lùi là thế. Mà giờ thì nàng thơ đâu mất rồi, haha. Nhưng mà tuy rằng nói là lấy nhau sẽ mất đi cái yêu thủa ban đầu, chỉ còn chữ tình nghĩa thì chẳng phải là ta quá vô vị ư. Tình yêu trong ta chỉ bó hẹp trong cái gọi là thoả mãn đôi mắt, êm lòng đôi tai hay sao. Nếu vậy thì tốt nhất cứ lang thang trong cái cõi “mộng ảo” đó đi, sao phải cố kết thúc nó bằng kết hôn làm chi. Nên giờ tôi thấm cái câu “đàn ông khi có giá đình mới thực sự trưởng thành, còn chưa kết hôn chỉ mãi là đứa trẻ” lắm. Họ không dám vượt qua cái nỗi sợ mất đi cái “mộng ảo” chỉ muốn như mây lang thang ngắm đùa thế nhân. Lòng thì muốn nhưng tâm trí lại không muốn. Rõ ràng là như đứa trẻ đó sao, chỉ thích rong ruổi, sợ trói buộc tâm can. Yêu thì thích nhưng khi kết thúc thì lại không dám. Vậy chẳng hoá ra họ tự đánh mất đi cái cảm xúc vốn có để rồi chai lì đi đó sao.
Yêu là hy sinh trong lòng một ít. Nhưng cái ít đó bạn sẽ nhận lại đc cái rất lớn mà hai chữ gia đình mang lại.